Việt Ma Tân Lục – Chương 03: Thiếu nữ bên hồ

Đang mặt dày đu bám để được vào nhà họ Trịnh nên trước sự tử tế bất ngờ này, Gia Huy không khỏi ngỡ ngàng.

Vợ chồng ông Minh mời anh vào nhà, thết đãi một bữa thịnh soạn, không ngừng xin lỗi vì những thất lễ trong thời gian qua, đồng thời nhấn mạnh sự xuất hiện của anh là phúc đức mấy đời mà nhà ông có được.

Gia Huy gật đầu như giã gạo. Mặc dù đã muối mặt nhiều lần, nhưng xem như anh đã thuận lợi bước vào nhà họ Trịnh danh giá. Trong lúc đang trò chuyện vui vẻ, Gia Huy nhìn thấy một người làm bưng khay đồ ăn, bước vào dãy nhà khang trang ở phía bên phải nhà chính. Chợt, anh nghĩ đến cô chủ xanh xao đã phũ phàng đuổi mình về lần trước.

– Những người khác trong nhà không ăn cùng sao?

– Con trai tôi, Minh Hưng đã đi du học được một năm nay. Còn Lan Phương, con gái tôi, sức khỏe không tốt lắm, nếu không phải dịp gì đặc biệt thì sẽ ăn ở trong phòng. Bình thường con bé cũng ít khi ra ngoài.

Liếc nhìn vẻ mặt dửng dưng của bà Nga khi nghe nhắc đến Lan Phương, Gia Huy gật gù mường tượng ra vấn đề; vì nhà quá nhiều âm khí nên mới khiến cho người bệnh tật quanh năm, đã thế còn gây bất hòa trong gia đình, chẳng làm gì cũng tự nhiên chán ghét nhau.

Cơm nước xong xuôi, ông Minh dẫn anh đến một dãy nhà dành riêng cho khách, từ đây có thể nhìn thấy chỗ ở của cô Lan Phương, nhưng cánh cửa sổ lúc nào cũng đóng chặt, ánh sáng không thể lọt vào, bên trong xảy ra chuyện gì cũng không ai biết được.

Hai người ngồi tán gẫu, chẳng hiểu đưa đẩy câu chuyện thế nào, ông Minh lại nói rằng, tháng này rồi tháng sau, tháng sau nữa, trong nhà lần lượt có đám cưới của ba đứa cháu trai. Gia Huy nhíu mày, yêu đương sâu nặng thế nào mà vẫn dám gả vào dòng họ cứ một tháng là có một người chết này?

– Gia đình đang như thế này mà vẫn tính chuyện cưới xin sao?

– Lần trước, bà nhà tôi đi xem bói. Gia đình có đại họa nên tổ chức đại hỉ với hi vọng đổi vận. Vẫn biết khả năng không cao, nhưng gia đình tôi vẫn muốn còn nước còn tát.

– Rồi… cô dâu đồng ý sao?

Ông Minh không đáp, Gia Huy thở dài, nhà họ Trịnh giàu có như thế, muốn làm gì chả được. Vẫn biết có bệnh phải vái tứ phương, nhưng bất chấp thế này… Nếu không hiệu nghiệm, chẳng phải lại có thêm ba người nữa sống trong lo sợ sao?

Bầu không khí bỗng trở nên ngượng ngùng, ông Minh nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện rồi đi. Còn Gia Huy bắt đầu dỡ hành lý, quần áo để ở tủ, mấy món đồ cá nhân cho vào nhà vệ sinh. Cuối cùng là một cái hộp gỗ với những hoa văn kỳ lạ, gợi nhớ đến nhiều biểu tượng bí ẩn từ ngàn xưa. Gia Huy thận trọng dùng hai tay nâng nó lên, đặt ở đầu giường, vuốt thật nhẹ lên từng chi tiết trên chiếc hộp, không thôi lẩm bẩm.

– Thành hay bại đều trông mong vào mày.

Ngồi đọc sách một lúc, Gia Huy đứng lên đi lại cho tiêu cơm. Vừa bước ra khoảng sân trước, liền thấy Lan Phương đang ngồi quay lưng lại, nhìn mông lung vào mặt hồ. Hôm nay không có gió, mặt nước tĩnh lặng êm đềm, lại in dấu ánh trăng soi tỏ. Không nghĩ giữa chốn âm u, ma quỷ thế này vẫn có chỗ cảnh đẹp nên thơ đến thế.

Trông cô chăm chú như thế, Gia Huy cũng không tiện lên tiếng, chỉ đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô một cái.

Lần trước quá ấn tượng với nước da trắng bệch khác thường, anh chưa kịp quan sát cô. Giờ nhìn kỹ mới thấy, Lan Phương có cặp môi hồng, sống mũi cao, đôi mắt hai mí to tròn, điển hình của một gương mặt thanh tú, càng nhìn càng thấy thiện cảm.

Tự nhiên nghĩ cô gái xinh đẹp này sinh ra đã ốm đau, lại luôn sống trong nơm nớp lo sợ, Gia Huy không giấu được vẻ thương cảm. Đột nhiên Lan Phương quay phắt lại, hỏi.

– Anh có nghe thấy tiếng khóc không?

– Hả? – Gia Huy bừng tỉnh, luống cuống lắc đầu. – Tôi không nghe thấy.

– Nhưng tôi nghe rõ mồn một mà. – Lan Phương nhíu mày, nghiêm túc nhìn Gia Huy. – Anh có thật là thầy trừ tà không đấy?

– Tôi không nghe thấy thật. Có lẽ là tiếng gió thổi rặng cây đấy.

– Hôm nay không có gió!

Gia Huy bối rối không nói gì. Lan Phương đau đáu nhìn anh, cuối cùng trút ra một tiếng thở dài thật nặng nề, tự nhiên anh có cảm giác bản thân vừa làm gì không phải với cô

– Anh còn trẻ, đừng để bị lôi vào chuyện này. – Lan Phương phóng tầm mắt ra xa. – Tốt nhất là nên dọn đi luôn trong đêm nay.

Nhấn mạnh vào hai chữ “đêm nay”, Gia Huy biết Lan Phương đang nói đến những người thầy trừ tà đã bỏ mạng ngay trong đêm đầu tiên ở đây.

– Nhà cô có ma, việc của tôi là đi bắt ma, làm sao tôi rời khỏi được?

– Anh bắt kiểu gì? – Lan Phương nghiêng đầu. – Anh thậm chí còn không biết ma đang đứng ở đâu để bắt.

Cô buông một câu rồi quay lưng bỏ đi. Gia Huy thấy nóng mặt, bị chạm tự ái, tự nhiên anh rút ví lấy ra một lá bùa màu vàng, phía trên ghi mấy chữ Nôm màu đỏ, rồi đuổi theo Lan Phương, đưa tận tay cho cô.

– Mang nó theo, ma quỷ sẽ không làm gì được cô.

Lan Phương cầm lá bùa, nhìn những ký tự trên đó. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, chúng dường như đang chuyển động. Bàn tay cô run rẩy, suýt nữa đánh rơi.

– Yên tâm, tôi đã làm phép rồi. Bùa linh lắm, giữ cho cẩn thận.

Cô mím môi, gập lá bùa lại thành hình con thoi, nắm chặt trong lòng bàn tay rồi nhanh chóng xoay lưng bước đi. Lúc này đã gần mười giờ tối, đâu đó có tiếng chó sủa dai dẳng liên hồi. Người ta thường nói rằng, chó sủa không dứt trong đêm là dấu hiệu của hồn ma viếng thăm.

Nhìn Lan Phương vào phòng, đóng cửa lại, Gia Huy trầm ngâm một lúc mới quay lại chỗ cũ thì phát hiện một cô gái đang đứng chải tóc cách đấy không xa. Bàn tay gầy dùng chiếc lược ngà voi tinh xảo, chậm rãi chải từng đường, từng đường trên mái tóc đen nhánh, đẹp huyền bí hơn dưới ánh trăng. Một vài sợi tóc tung bay uốn lượn, như thể có cả một linh hồn trú ngụ trong đó.

Mái tóc thật đẹp, Gia Huy thầm khen ngợi trong lòng.

Chợt, tiếng chó tru từ đâu làm anh giật nảy mình, vô thức ngoảnh ra sau. Một vùng tối tĩnh lặng, những tán cây bất động, thậm chí còn không nghe thấy tiếng kêu của côn trùng.

Đột nhiên, một suy nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu Gia Huy.

Rõ ràng đêm này không có gió, tại sao mái tóc của cô gái kia lại tung bay?

Ngay lập tức, anh quay đầu lại. Tuy nhiên, cô gái đã hoàn toàn biến mất như chưa từng ở đây. Chỉ để lại chiếc lược ngà nằm chỏng chơ dưới đất. Anh cầm chiếc lược ngà lên, ngắm nghía một lúc, quyết định mang về, ngày mai đi tìm chủ nhân của nó. Cô gái đó chắc chắn có vấn đề!

Trở về phòng, thấy cơ thể ám mùi mồ hôi, anh liền bước vào nhà tắm, gột rửa bụi bặm cả ngày. Xả vòi hoa sen, hơi nước bốc lên làm mờ tấm gương soi, phủ kín quanh người Gia Huy. Khẽ nhắm mắt lại, anh khoan khoái cảm nhận từng tia nước vỗ lên mặt.

Vừa gội đầu vừa ngâm nga hát, đột nhiên, anh mở to mắt, nhìn trừng trừng phía trước, cánh tay khựng lại như bị đóng băng. Những ngón tay thấy vướng víu, như bị mắc một mái tóc dài, mượt mà và nhớp nháp. Chợt, cổ tay đau đớn như bị thứ gì thít lại, anh hốt hoảng đưa tay về phía trước – trống trơn!

Chưa kịp hoàn hồn, bất thình lình, Gia Huy khuỵu người xuống, như thể có cả hòn đá tảng đặt lên vai, phải bám lên bồn rửa mặt mới đứng vững được. Đồng thời, anh nhận ra, nước nóng từ vòi hoa sen chuyển lạnh bất ngờ. Không phải kiểu nước mát lạnh để tắm mùa hè, mà là lạnh buốt, như đâm vào da thịt khiến người ta không thể thở nổi.

Hơi nước không còn, hình ảnh trong gương hiện rõ. Một cơn kinh hoàng lan khắp toàn thân, khiến tay chân anh bủn rủn.

Một cái đầu mọc lên từ vai anh. Mặt nó đầm đìa máu, không có mắt, chỉ là hai hốc đen tăm tối, miệng chảy máu không ngừng. Gia Huy lắp bắp, không nói thành lời. Nó bỗng cười nham hiểm, khóe miệng nhếch lên, lên cao, cao nữa, đến tận mang tai. Tiếng cười khanh khách vang vọng khắp phòng tắm. Gia Huy nhìn xuống vai, hoàn toàn không có gì. Anh cắn răng, vội vã chộp lấy tay nắm cửa, xoay mạnh, muốn lao ra ngoài. Tuy nhiên cánh cửa vẫn không nhúc nhích, như bị khóa từ bên ngoài.

Đột nhiên, tay nắm cửa mềm nhũn ra, Gia Huy hốt hoảng rụt tay lại, không tin vào thứ trước mắt. Cái nắm cửa biến thành nhãn cầu, những tơ đỏ hiện rõ ở lòng trong, ánh mắt vô cùng phẫn nộ, đầy căm thù.

Gia Huy hét lên một tiếng, vội vã rụt tay lại, rồi ngã xuống đất. Không phải anh bị trượt chân mà là một mái tóc dài đang lôi anh xuống, quấn quanh cổ anh, siết chặt.

Há miệng đớp lấy từng ngụm không khí, anh cố bò ra cửa. Cái hộp… chỉ có cái hộp mới cứu được anh. Mái tóc siết chặt hơn, Gia Huy đau đớn dữ dội. Tuy nhiên, trong giờ phút hấp hối, bản năng sinh tồn trỗi dậy hơn bao giờ hết, Gia Huy bắt đầu đọc một bài chú, bàn tay đấm xuống đất liên hồi, nước tung tóe.

Thực sự có tác dụng, tay nắm cửa trở lại bình thường, mái tóc dài vẫn trói buộc anh nhưng đã lỏng dần ra, Gia Huy đứng dậy, vội vã lao ra ngoài, mở chiếc hộp gỗ, lấy ra một cái chuông, khua liên tục, miệng đọc chú không ngừng. Từ trong nhà vệ sinh vẳng ra tiếng huỳnh huỵch như có ai đó đấm lên tường, tiếng vật dụng rơi loảng xoảng, vòi nước tuôn xối xả. Rồi mọi âm thanh bé dần, bé dần, cho đến khi tắt hẳn.

Mọi thứ hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.

Gia Huy đặt tay lên ngực, thở dốc từng cơn.

– Thầy Huy! Thầy Huy! Thầy ngủ chưa?

Anh giật thót, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vội đáp.

– Có chuyện gì đấy?

– Tôi đang đi tuần theo lịch. Nghe thấy tiếng động nên đến hỏi xem thầy có sao không?

Từ khi tần suất những chuyện ma quái tăng lên, ông Minh sai người làm mỗi đêm phải thay phiên nhau cầm đèn đi kiểm tra một vòng trong nhà trưởng tộc, trong các nhà còn lại, và cả xung quanh làng. Thấy có gì bất thường thì lập tức hô hoán để còn kịp cứu. Dù biết chẳng cải thiện được tình hình, nhưng hằng đêm, người làm vẫn xách đèn pin đi khắp khu nhà.

– Không, không có gì đâu. – Anh nói vọng ra.

– Vâng, vậy tôi đi đây. Cần việc gì thì thầy cứ gọi tôi.

Rồi, cậu ta bước đi. Gia Huy lau mồ hôi trên trán, sực nhớ ra điều gì đấy liền mặc vội quần áo, mở cửa ra gọi với lại.

– Cậu đợi đấy, tí tôi gửi cái lược ngà voi. Lúc nãy thấy cô gái đánh rơi nhưng không kịp trả lại, có gì mai cậu gửi cho người ta giúp tôi.

– Lược ngà voi à? – Cậu người làm quay lại, khó hiểu. – Lược ngà voi là thứ đắt đỏ, đi làm thuê cho người khác như chúng tôi thì lấy đâu ra. Chỉ có bà Nga với cô Lan Phương mới có thôi.

Gia Huy gãi đầu, nhưng dáng người ấy không phải của bà Nga, mà chính anh cũng tận mắt thấy Lan Phương vào phòng, vậy thì đó là ai!

Càng nghĩ càng không thông, anh trở lại phòng, mở ngăn kéo ra, định đưa cho cậu người làm xem. Nhưng mà tìm mãi không thấy, cứ như nó chưa từng tồn tại.

Tác giả: Nhóm 4.0

Viết một bình luận

error: Content is protected !!