Việt Ma Tân Lục – Chương 21: Huyết lệ

Con rắn siết mỗi lúc một chặt. Cảm giác da thịt ở nơi đó trơn trượt, ướt lạnh rất đáng sợ. Hít thở càng lúc càng khó khăn. Mặt Minh Hưng đỏ tía, cố dùng tất cả ý chí chỉ huy chân tay cử động nhưng người nặng nề như hóa đá, chỉ có thể trợn mắt nhìn con ma trước mặt đang lặp đi lặp lại một từ nào đó. Mỗi lần nó nói, máu lại trào ra đầy cằm.

Cái chết đang đến gần khiến bản năng sống trong Minh Hưng trỗi dậy mãnh liệt, anh ta cố mấp máy môi, gọi được hai tiếng.

– Ngọc… Ly…

Con ma nghe thấy thì sững lại, đôi mắt đen thẫm ánh lên tia đỏ, rồi một giọt nước mắt nóng hổi trào ra khóe mắt. Nhưng giọt nước mắt này cũng đỏ rực như máu. Những giọt nước mắt đỏ tươi cứ thi nhau rơi xuống. Tí tách… tí tách…

Con rắn trên cổ siết chặt giờ bị phân tán sự chú ý nên nới lỏng đôi chút. Minh Hưng cuống quýt thở hổn hển, lắp bắp nói.

– Ngọc Ly… xin… xin lỗi…

Ngọc Ly nhìn Minh Hưng bằng ánh mắt đờ đẫn, những giọt nước mắt đỏ tươi vẫn không ngừng chảy xuống. Đám tóc trơn trượt như đàn rắn mất đi sự khống chế thì mềm oặt, rũ xuống, trải kín sàn nhà. Chớp lấy cơ hội ấy, Minh Hưng vùng vẫy chân tay, thấy bản thân đã cử động được, bèn cuống cuồng lao ra cửa chính. Bậc cửa chính quá cao, anh ta vấp phải nên ngã lộn nhào, đập thẳng mặt xuống thềm nhà.

Cơn choáng váng qua đi, Minh Hưng vội chống tay, nhỏm người dậy định chạy tiếp thì thấy một đôi chân đang đứng sững ngay trước mặt. Trái tim Minh Hưng tê cóng. Anh ta hoảng sợ đến mức bủn rủn cả người, nhắm tịt mắt, lắp bắp.

– Ngọc Ly… Ngọc Ly… tha cho tôi đi. Tôi cầu xin cô. Tha cho tôi. Tôi sẽ đốt nhiều vàng mã cho cô.

– Minh Hưng, con làm sao thế?

Tiếng quát khẽ trên đầu làm Minh Hưng giật mình mở mắt ra. Bà Nga đang cúi nhìn, lay lay vai anh ta.

– Con sao thế hả? Sao lại ra nông nỗi này?

Túm được cái phao cứu nạn, Minh Hưng ôm chặt tay mẹ, run lẩy bẩy. Bà Nga thấy vậy vội đỡ con trai đứng dậy, mặt cũng tái đi.

– Có chuyện gì?

Bà đang định đỡ Minh Hưng quay lại phòng thì anh ta giãy lên, hoảng hốt chỉ tay về phía cửa sổ, lắp bắp không thành tiếng. Bà Nga nhìn theo hướng chỉ của Minh Hưng nhưng hoàn toàn không thấy gì. Nhìn vẻ mặt tái mét đầy hoảng sợ của con trai, lại đảo mắt một vòng, không thấy có gì bất thường, bà lên tiếng.

– Có gì đâu, con sao thế? Bình tĩnh nào!

Minh Hưng nhìn theo bà Nga, không thấy Ngọc Ly đâu nữa, ngó qua cửa, nhìn vào trong, không còn thấy mái tóc dài trườn trên sàn, anh ta mới vững tâm hơn một chút. Lúc này Minh Hưng mới để ý bên ngoài trời đã tang tảng sáng. Anh ta quay qua bà Nga.

– Mẹ, mấy giờ rồi?

– Hả? Chắc hơn năm giờ sáng.

– Con vừa gặp Ngọc Ly.

Bà Nga nhíu chặt hàng lông mày, thấp giọng hỏi.

– Chuyện như nào? Lâu rồi con không mơ thấy nó cơ mà.

Minh Hưng lắc đầu, nhìn quanh rồi mới nói.

– Không phải mơ. Cô ta vừa về đây, dây thòng lọng còn trên cổ, miệng đầy máu, rất đáng sợ. Cô ta muốn giết con.

Bà Nga ngó lom lom vào mặt Minh Hưng, thở dài.

– Con đừng để thần hồn nát thần tính. Được rồi, lát trời sáng mẹ qua bảo thầy Gia Huy làm lễ trừ tà, cứ yên tâm đi.

Nghe nhắc đến cái tên ấy, Minh Hưng lại sững người, nhớ đến việc hôm qua Gia Huy và Lan Phương tìm mình nói về cái chết của Ngọc Ly. Bọn họ thực sự nhìn thấy Ngọc Ly sao? Không phải chỉ một mình anh ta thấy?

– Minh Hưng, con lại làm sao thế?

Thấy con trai lại thất thần, bà Nga vội đập đập vào tay Minh Hưng. Minh Hưng giật mình, lắc đầu.

– Không có gì. Con mệt quá.

– Vậy vào… thôi, con qua phòng khách nghỉ ngơi chút đi.

Bà Nga vội vàng khép cánh cửa phòng Minh Hưng lại rồi cùng con trai đi ra phòng khách. Chuyện Ngọc Ly bà luôn che giấu cho con trai nên lần này cả bà cũng cảm thấy thấp thỏm bất an. Tốt nhất vẫn nên mời thầy làm lễ như vậy mới yên tâm được.

Minh Hưng nằm trên tràng kỷ, đắp chiếc chăn mỏng ngang người. Bà Nga ngồi bên cạnh động viên một hồi, anh ta mới nặng nề chìm vào giấc ngủ.

***

Lúc Minh Hưng giật mình tỉnh giấc thì mặt trời đã lên cao, người làm đang lau dọn nên cửa mở rộng, ánh nắng bên ngoài chiếu thẳng vào mặt anh ta. Minh Hưng nheo mắt, chống tay ngồi dậy thì đột nhiên sững người, hất cả cái chăn rơi xuống đất. Người làm thấy vậy vội chạy lên.

– Cậu Minh Hưng, cậu sao thế?

Minh Hưng nhìn chăm chú người làm này, cứng nhắc lắc đầu. Mẹ anh ta đã mất do tai nạn, sao sáng sớm nay anh ta còn gặp được? Là linh hồn của mẹ sao? Hay vẫn là giấc mơ? Tại sao anh ta ngủ ở khách sạn nhưng khi tỉnh thì một lần ở trong phòng ngủ, một lần khác lại ở trong phòng khách này?

Minh Hưng ôm đầu sợ hãi. Một ý nghĩ lóe lên trong óc, anh ta cuống cuồng nhào xuống đất, chạy như bay.

Minh Hưng đưa tay lên rồi lại bỏ tay xuống, mấy lần muốn gõ cửa nhưng không hiểu sao vẫn chần chừ. Liệu làm như vậy có ổn không? Nhưng nếu không làm vậy thì phải làm sao để thoát khỏi tình trạng này? Anh ta hoảng hốt đi qua đi lại. Khi vừa giơ tay lên lần nữa thì thấy cánh cửa xịch mở, Lan Phương nhìn thấy anh ta thì cũng giật mình.

– Minh Hưng!

Minh Hưng cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh, gật đầu chào Lan Phương.

– Tôi… chị…

Mặc dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng anh ta vẫn không biết phải nói gì. Đúng lúc này Gia Huy cũng đi đến, anh chau mày nhìn Minh Hưng một cái, rồi mỉm cười.

– Anh có chuyện muốn nói với chúng tôi?

Minh Hưng vội vàng gật lấy gật để. Cả Gia Huy lẫn Lan Phương đều bất ngờ trước sự thay đổi đột ngột của Minh Hưng. Chiều tối hôm qua anh ta còn cứng miệng như vậy, sáng hôm nay đã run rẩy tới đây tìm bọn họ. Thật kỳ lạ!

– Vào nhà đi. – Lan Phương nói.

Cả ba ngồi quanh chiếc bàn tròn nhỏ. Lan Phương và Gia Huy đều chăm chú nhìn Minh Hưng. Mới một đêm mà nhìn sắc mặt anh ta tệ hơn hẳn, ánh mắt hoảng loạn cứ đảo vòng quanh, dáng ngồi nhấp nhổm bất an. Lan Phương rót cho Minh Hưng một cốc nước, Gia Huy trấn an mấy câu, anh ta mới bình tĩnh được chút ít, bắt đầu kể lại tất cả chuyện của Ngọc Ly. Bao gồm cả việc đêm qua anh ta đã gặp Ngọc Ly và bà Nga.

Càng nghe Gia Huy và Lan Phương càng kinh sợ, đặc biệt là việc Minh Hưng dã man cắt lưỡi Ngọc Ly ngay trong đêm tân hôn. Cả hai nghe mà rợn cả người vì sự độc ác của Minh Hưng.

Minh Hưng chống tay xuống bàn, đỡ lấy đầu, khuôn mặt tái xanh cắt không ra một giọt máu.

– Tôi hối hận lắm. Tôi không biết tại sao mình lại làm như vậy. Nhưng tôi không giết cô ấy. Tôi thề tôi không giết cô ấy. Lúc đó cô ấy chửi bới quá nhiều, còn nói kinh tởm, không muốn tôi chạm vào người nên tôi mới nổi điên đánh cô ấy. Khi đó có một tiếng nói trong đầu cứ bảo tôi hãy cắt lưỡi cô ấy đi. Tôi không hiểu sao mình làm vậy. Tôi không hiểu sao mình làm vậy…

Giọng Minh Hưng run rẩy như sắp khóc. Lan Phương liếc nhìn Gia Huy, Gia Huy nghiêm mặt lại, nói với Minh Hưng.

– Anh không giết người nhưng tội của anh cũng không hề nhẹ.

Minh Hưng gật lấy gật để.

– Tôi biết, tôi biết. Tôi ân hận lắm.

Lan Phương thở dài.

– Có lẽ vì thế mà oán khí của cô ấy không thể tiêu tan. Quá căm hận nên không thể siêu sinh đi đầu thai được.

– Đêm qua cô ấy nói gì với anh? – Gia Huy đột ngột lên tiếng.

Minh Hưng ngớ người, cố nhớ lại. Đúng vậy, Lan Phương miệng đầy máu cứ lặp đi lặp lại một từ gì đó, nhưng anh ta không nghe rõ.

– Hình như là… lưỡi. – Minh Hưng nói, nhưng lại lắc đầu. – Tôi không chắc lắm. Tôi không nghe rõ.

Gia Huy không hỏi nữa, trầm tư suy nghĩ. Lan Phương cũng đăm chiêu. Cuối cùng, cô là người lên tiếng trước tiên.

– Có lẽ cô ấy muốn đòi lại lưỡi của mình. Người chết mà không đủ bộ phận thì khó siêu sinh lắm.

Gia Huy cũng gật đầu đồng tình. Họ vừa quay qua nhìn Minh Hưng thì thấy anh ta lắc đầu quầy quậy.

– Tôi không biết, thực sự không biết cái lưỡi đó biến đi đâu. Đêm ấy lúc trước khi chạy đi, tôi nhớ cãi lưỡi nằm bên vũng máu, vậy mà lúc quay lại thì cả Ngọc Ly lẫn cái lưỡi đều không thấy đâu. Sau khi Ngọc Ly chết, tôi tìm khắp nhà cũng không thấy cái lưỡi đó.

Cả hai nghe vậy thì đều chau mày khó hiểu. Người có chân, có thể tự đi nơi khác, nhưng cái lưỡi sao có thể biến mất được? Là người nào đó đã mang nó đi ư? Nhưng ai vào phòng cô dâu – chú rể đêm tân hôn để mang cái lưỡi đó đi làm gì chứ? Chuyện này thực sự quá khó hiểu. Chắc chắn không phải Ngọc Ly, vì nếu là cô ta mang đi thì đã không quay trở lại đòi lưỡi như hiện giờ.

– Liệu trong lúc hỗn loạn đó anh có cầm cái lưỡi mang ra khỏi nhà mà không nhớ không?

Minh Hưng nghe vậy thì lắc đầu, nhưng lại có đôi chút do dự.

– Tôi nhớ lúc đó cái lưỡi nằm ở bên cạnh vũng máu, nhìn rất đáng sợ.

Nhưng Minh Hưng càng ngày càng không dám chắc chắn về chuyện xảy ra đêm đó nữa. Bởi anh ta sợ lúc đó đầu óc hỗn loạn, có thể làm những việc gì đó mà bản than không nhớ, cũng như tưởng tượng thêm ra những việc không có thật. Nhìn dáng vẻ anh ta, Gia Huy và Lan Phương biết anh ta cũng không thể nhớ thêm điều gì nữa nên không gạn hỏi.

– Chúng ta thử đi tìm xem sao. – Lan Phương đưa ra đề nghị.

– Được.

Lan Phương hơi giật mình trước sự đồng tình nhanh chóng của Gia Huy. Cô vốn chỉ nói bâng quơ mà thôi. Bởi đã một năm trôi qua, nếu Minh Hưng vứt cái lưỡi ở xó xỉnh nào đó thì e giờ này nó cũng đã thối rữa không nhận ra hình thù rồi.

– Cứ tìm thử xem sao. Không thử sao biết.

Gia Huy nhắc lại, Lan Phương nghe vậy cũng gật đầu. Hai người lập tức đứng lên đi tìm kiếm.

Tác giả: Nhóm 4.0

Viết một bình luận

error: Content is protected !!